12 tháng yêu thương-Tháng 12

Một năm không dễ dàng. Với chúng ta. Với bản thân mình. Và cả thế giới. Một năm thực sự thiếu ánh sáng của hi vọng. Một năm đáng gọi tên là bất định. Nhưng, 2020 cũng là một năm khác biệt. Một năm nhìn lại, không nghĩ đến chuyện được-mất, mình thấy được nhiều yêu thương. Dù là gạn đục khơi trong mới có thể tìm thấy nó.

Tháng 12, 2020: “…Rực rỡ cuối đông cải vàng ven sông…”

Gặp lại con gái Sam trong chuyến thiện nguyện ở mái ấm. Con lớn nhanh quá, ba không cản kịp. Nắm tay con gái, mở gói quà cho con, đội cái nón giáng sinh cho con. Bồng con lên, ba thấy quyết định của ba là đúng đắn. Ba sẽ đặt tên cho con gái của ba là KALA, VICTORIA, con trai của ba là KA TƯỜNG, và con, là SAM, con gái nhé!

Lần đầu tiên được dắt đi xem múa đương đại của nhóm Arabesque. Điếng người vì đẹp. Lặng người vì từng movement của các nghệ sĩ trên sân khấu. Tự nhiên cái muốn thử mấy thế đó trên Yoga và cột một ngày gần đây.

Gặp lại chú ở quán Ba Gai. Chú cầm đàn và đi xung quanh. Lễ phép mời chú lại bàn, khui chai bia, dô chú. Xong chú đánh cho con một bài gì đấy. Hai chú cháu say sưa kẻ hát người đàn mặc tình thế thái nhân tình trôi qua trong mắt ta.

Cả đám tập trung ở nhà cô giáo vừa thăm cổ vừa tồ chức party cuối năm. Cổ bị treo giò mấy tuần không đu cột. Nên tội lắm. Qua cho cổ dzui. Phần cũng nhớ cột quá nên qua đu bám chút.

Lần đầu được say mèm với hai người phụ nữ mình yêu quý. Cảm giác biết ơn!!!

Như thường lệ, cả bọn rời xe thành phố ồn ào, trốn chạy lên khu khỉ ho cò gáy để đón new year. Mai Châu đẹp như tranh. Hồ Hòa Bình chèo SUP thì sông Saigon xách dép. Hít thở không khí trong lành của miền sơn cước.

Cũng tập tành một môn mới trong tháng 12. Cảm ơn Cún đã kiên nhẫn dạy chú Ti môn bóng rổ. Mặc dù toàn thua nhưng chú sẽ phục thù trong một ngày gần đây.

Khép lại một năm đầy biến động. Cảm nhận được khá nhiều phút an yên. Rèn thêm cho mình vài phần kiên nhẫn. Bước thêm vài bước trên con đường hiện thực hóa ước mơ của mình. Nhìn thấy rõ hơn giá trị cốt lõi của bản thân mình. Và yêu cuộc sống này nhiều hơn.

CẢM ƠN NHỮNG NỖI ĐAU. CẢM ƠN NHỮNG NỤ CƯỜI. CẢM ƠN LÒNG BIẾT ƠN. CẢM ƠN SỰ TRẮC ẨN CỦA NGƯỜI VỚI NGƯỜI.

CHỈ BIẾT: XIN LỖI, HÃY THA THỨ CHO TÔI. XIN CẢM ƠN.

#12monthsinreview
#12mùahoa

12 tháng yêu thương-Tháng 11

Một năm không dễ dàng. Với chúng ta. Với bản thân mình. Và cả thế giới. Một năm thực sự thiếu ánh sáng của hi vọng. Một năm đáng gọi tên là bất định. Nhưng, 2020 cũng là một năm khác biệt. Một năm nhìn lại, không nghĩ đến chuyện được-mất, mình thấy được nhiều yêu thương. Dù là gạn đục khơi trong mới có thể tìm thấy nó.

Tháng 11, 2020: “…Tình yêu thủy chung tím biếc thạch thảo…”

Tháng 11 đầy những dự định mới. Nạp thêm nguồn năng lượng tích cực thông qua tiếp xúc với nhiều người tích cực. Làm được 1 cú hích đạp 120KM gây quỹ cho Saigon Children Charity. Khám phá được những cung đường đẹp như thơ. Đi một ngày đàng, học một sàng khôn.

Cưa cẩm vài người nhưng cũng không tới đâu nên thôi đành chọn dừng cuộc chơi, chọn tiếp con đường độc thân nhưng không cô độc (cũng hơn 1 năm rồi). Vẫn vui và sống tốt, sống khỏe. Và theo đuổi phương châm “mình đẹp nhất không thuộc về ai!”

Tham gia chạy Pocari Marathon, lần đầu tiên chạy về đích cùng thần tượng chân chạy Kenya Gring Mặt Xụ. Hai chị em dìu nhau về vạch đích dù không hit PR nhưng vẫn vui vẻ. Mình luôn nhớ câu ai nói quên rồi “Lên Podium, vị trí 1,2,3 mới là thực sự quan trọng, còn lại 4 cho tới n là như nhau. Quan trọng mình cố gắng mỗi ngày!”.

Ba má lên chơi, ăn được bữa cơm má nấu thiệt xuất sắc! Ổng bả vẫn tình như thời nào. Nhìn ổng bả mỉm cười khi thấy con mình khôn lớn, mình cũng vui.

Đà Lạt, vẫn là một nơi không bao giờ chán với mình.

Ngồi chia sẻ với một vài bạn về digital marketing, thấy mắt của mấy bạn sáng lên. Mình cũng thấy việc mình đang làm là có ý nghĩa. Chia sẻ kế hoạch năm 2021 với guru, mình thấy được sự quyết tâm của chính bản thân với con đường mình đang & sẽ chọn trong năm 2021.

Ấm lòng cho một tháng 11, năm Covid.

Cảm ơn.
#12monthsinreview
#12mùahoa

12 tháng yêu thương-Tháng 10

Một năm không dễ dàng. Với chúng ta. Với bản thân mình. Và cả thế giới. Một năm thực sự thiếu ánh sáng của hi vọng. Một năm đáng gọi tên là bất định.
Nhưng, 2020 cũng là một năm khác biệt. Một năm nhìn lại, không nghĩ đến chuyện được-mất, mình thấy được nhiều yêu thương. Dù là gạn đục khơi trong mới có thể tìm thấy nó.

Tháng 10, 2020: “…Mùa thu đã sang mùa hoa cúc đến…”

Mùa thu Hà Nội nồng nàn hoa cúc. Tháng 9-10, Hà Nội đón mình chắc cũng 4 lần nhỉ? Thanh Hóa cũng vậy. Nhận lời chạy cho Sabeco trong chuyến chạy tiếp sức Lên Cùng Việt Nam góp quỹ giúp đỡ phần nào những khó khăn cho các cô chú anh chị công nhân bị ảnh hưởng bởi dịch Covid. Mỗi một bước chạy, mình luôn nghĩ đến họ. Mỗi một bước chân là một đóng góp nhỏ nhoi. 15KM không ít, không nhiều.

Sau đó lại một lần nữa trở lại Pù Luông, bản Hang chạy Vietnam Jungle Marathon 2020. Nhẹ nhàng về sớm, ngồi ở finished line với chị Hà, nhậu sương sương ngắm các chiến binh về đích trong tiếng reo hò của những người xung quanh. Pù Luông tháng 10 đẹp như cô gái đương xuân. Và tiếc là VJM không diễn ra như kế hoạch ban đầu, với đặc sản là nắng thiêu người, làm chùn bước dù là những chiến binh oai hùng.

Hà Nội, gặp lại con bạn, nó mừng rỡ gặp mình. Dắt mình đi ăn phở cuốn, làng gốm bát tràng và nắm tay nó phán nó câu “coi chừng đẻ sớm nha coan!”. Nó chỉ cười cười. Và sau này nó đẻ sớm thiệt😊. Cũng cảm ơn nó. Vì mỗi tháng nó đều gửi hoa đặc sản Hà Nội cho mình.

Về Sài Gòn, ra Tân Lập ngồi, phân phối cúc họa mi. Úp hình facebook, cái bà Hương bả vào comment tưởng mình ăn mày quá khứ vì tháng này làm gì đã có họa mi. Mình nhắn bả câu “địa chỉ rõ ràng, 20 phút có mặt, mình tặng bạn 1 bó làm quen!”.

Thứ mê hoa, 19 phút bả đã có mặt. “Tao mới mổ đẻ cho người ta, xong chạy ra liền!”. Cả đám khùng điên nhậu tới khuya.

Tháng 10 là tháng khởi đầu mới. Chuyển xuống Má 6, môi trường hoàn toàn mới. Có những thứ làm lại từ đầu. Có những cam kết cá nhân cho nó…. Nhiều lúc cũng hoang mang Hồ Quỳnh Hương lắm….Nhưng mình tin là mỗi thứ xảy ra đều có nguyên nhân của nó.

Tháng 10 là tháng gặp lại những người cũ, người mới. Người ta hay nói là “tháng chữa lành” đúng hơn. Cảm ơn tháng 10 nồng nàn, ấm áp, vị tha, đầy tình người.

Cảm ơn tháng 10. Cảm ơn tất cả.


#12monthsinreview
#12mùahoa