Đêm thấy ta là thác đổ

⁃ Alo, thầy hả? Cuối tuần PhiLieng không?

⁃ Đi!

Bắt vội chuyến xe từ Nha Trang về Saigon lúc 10AM, kẹt xe đến tận gần 8PM mới mò tới Saigon. Lọ mọ ăn miếng cơm, xếp vội mấy bộ đồ, thảm yoga, giày trek, mấy bịch protein. Bắt grab bike ra điểm hẹn. Đúng 8:55PM đã đến điểm pickup.

Chuyến đi vượt thác 7 tầng chỉ đơn giản vậy thôi.

Hành trình 300KM khá thoải mái. Lên xe, cười, ngủ, tám. Tờ mờ sáng là đến nhà anh Chiến, gần nhà thờ PhiLieng.

Ngủ vội một tí cho lợi sức, ăn sáng, pack đồ và khởi hành vào thác.

Đoạn đường thiệt ra không hề khó với đứa trâu bò như mình. Chỉ khoảng 5KM là đến gần thác. Khoảng gần 2KM là up & down khó nhai cho mấy bạn mới đi lần đầu.

May mắn là mấy ngày trước mưa không nhiều nên đoạn dốc đứng không mấy khó khăn cho cả đoàn.

Nắng đẹp, trời xanh cao vời vợi ươm thắm cả ngọn đồi phía trước.

Băng qua khúc lộ toàn cỏ đang mùa ra hoa, vàng rực.

Đi vào rừng cà phê, trái đang xanh rờn. Cây cỏ đơm hoa, xanh mát.

Đoạn đường không dài nhưng nhiều ngã rẽ, nếu không để ý, rất dễ bị lạc.

Tầm hơn 1 tiếng, là có thể đến đoạn xuống thác.

Nghe xa xa tiếng nước chảy mát cả lòng.

Đổ dốc rất đứng kèm theo đá rất dễ trượt. Nên mang theo gậy.

Thở phào một cái, đã nhìn thấy thác.

Nói sơ về Thác Phi Liêng: tọa lạc tại xã Phi Liêng huyện, huyện Đam Rông tỉnh Lâm Đồng. Thác cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoản 70km về hướng Tây Nam.

Có lẽ đi hơi nhanh, ba đứa ngồi móc mỏ chờ đoàn còn lại gần hơn 45p.

Dựng trại, cất đồ xong, nào mình cùng đi khám phác thác.

Đoạn xuống thác dốc bà cố luôn. Phải mắc dây để mọi người bám dây xuống thác.

Thác cao khoảng 70m, mùa khô nước chảy êm ả trắng xóa như mái tóc dài của người phụ nữ yêu kiều. Nơi đây được bao bọc bởi 4 bức tường cao trùng trùng điệp điệp của núi non, càng khiến cho khung cảnh hùng vĩ, nhưng không kém phần lãng mạn.

Khu vực thác chảy thẳng đứng, không ai dám men vào. Chỉ dám tắm táp ở các tầng dưới. Nước chảy xiết, lạnh! Rất lạnh dù trời giữa trưa nắng chang chang.

Cầm bịch đồ, mon men lên gần tầng cao nhất của thác, tìm một bãi đá phẳng, trải thảm yoga, đầu mụ mị nhớ lại cái flow bà sếp dạy mấy hơm trước. Gió mạnh thốc nguyên đám hơi nước từ dòng nước trên cao đổ xuống, đập vào từng bộ phận cơ thể, mát lạnh. Phóng tầm mắt nhìn xung quanh, ôi mình thật bé nhỏ giữa chốn non bồng này. Bất giác, ước gì mình có thêm đôi cánh, bay lên tận đỉnh thác xem có gì trên đó mà tạo nên một tuyệt tác như thế.

Hít lấy hít để cái không khí vừa lạnh, vừa sạch vào lồng phổi, vừa cảm nhận thế giới bên ngoài trôi thiệt chậm, bình yên đến lạ.

Từng phiến đá đầy rêu thách thức. Mỗi tầng thác cũng không biết sâu bao nhiêu nhưng nhìn có vẻ qua khỏi vai. Nhảy ùm xuống. Kiểu kể từ đó, chim hoạ mi không còn biết hát nữa!

Ngụp lặng trong dòng nước lạnh như băng, lại một lần nữa giống như vừa nín thở, chết đi một giây nào đó trước khi trở lại cuộc sống đời thường.

Tắm táp xong, cả đoàn lên bãi cắm trại, nghỉ ngơi chờ mấy anh nuôi lo đồ ăn tối.

Chúng tôi cắm trại ở một khoảng đất khá rộng rãi. Thoáng, nhìn thẳng xuống thác. Mát rười rười.

Trời bắt đầu mưa.

“… Mưa rừng ơi mưa rừng,

Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên

Phải chăng mưa buồn vì tình đời

Mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không lâu….”

(Huỳnh Anh)

Mưa mỗi ngày một nặng hạt. và mình cũng chìm trong giấc ngủ xế. An yên.

6PM thức dậy khi mọi thứ cho buổi tối đã sẵn sàng.

Mỗi người một tay, xúm vào bày biện cho buổi tối. Mình cũng thắp vội mấy nụ trầm xung quanh khu hạ trại.

Thực đơn có 4 con gà nướng, heo (ko biết phải rừng hay không), cháo bò nấu ké với team bạn cắm trại kế bên.

Làm hết chai rượu, cả bọn tưng tưng đem đàn đánh chơi cho quên màn đêm.

“… Buồn làm chi em ơi, nắng mưa nào bởi do mình

Tất cả là Thiên Ý, nên tình đành phải dở dang

Xin mang theo kỷ niệm, thêm bao nhiêu nỗi niềm

Theo hoa rơi bên thềm và giữ mãi tận đáy con tim.

(Nguyễn Minh Cường)

Đêm núi rừng, tĩnh mịch. Hoà vào tiếng suối, tiếng đàn ghita, tiếng hát của đoàn văn công tự phát làm vang một góc rừng.

Càng về khuya, trời càng lạnh. Chúng tôi trở về lều. Bật đèn, đọc thêm mấy trang sách “A dog’s purpose” có đoạn Beiley phát hiện thằng Todd bạn của cậu chủ phóng hoả đốt nhà cậu chủ mà Beiley không thể làm gì được, nó bèn lao ra cắn chân Todd đến nỗi phải đi may 8 mũi. Kết quả là cậu chủ phải phóng ra cửa sổ và bị chấn thương chân suốt đời, từ bỏ tất cả các môn thể thao. Tự nhiên nhớ Annie!

Mọi thứ chìm trong giấc ngủ,

Bình yên bao phủ.

Chim muông ngừng hát.

chỉ trừ con thác.

Cứ réo gọi một âm vang không dứt.

Nơi đại ngàn xanh mướt.

Nơi một trời Tây Nguyên yêu thương…

Chắc nó đang réo gọi tên người yêu thương bao năm chưa gặp lại.

Cảm ơn em Tín & 52Hz team.

Viết cho chuyến đi vượt thác

Philieng, 06 Sep 2020

Những cánh cửa.

“…hãy mở cho em những cánh cửa

từng gian im lặng của hai ta

căn nhà nhỏ sao mênh mông qúa

bóng tối mang trái tim đi xa…”

Mình có thói quen thích chụp các cánh cửa ở gần như tất cả mọi nơi từng đi qua.

Sáng nay vô tình đọc một bài của Ty về chuyện những cánh cửa, thấy inspired quá. Nên quyết định sưu tầm lại các hình ảnh về cửa mà mình từng chụp.

Mỗi lần ra Hà Nội, kiểu gì cũng dành nữa ngày để lang thang khắp phố cổ, chùa chiềng, mân mê từng cái hoa văn, từng cái phù điêu. Đẹp ngất ngây con gà tây.

Cổng tam quan của chùa Thiên Trù

Đến với Indonesia, là một tuyệt tác của kiến trúc “cửa song song” độc đáo. Bữa nghe bạn tour guide nói sự giàu có của gia chủ thể hiện trên hoạ tiết cửa & cái bàn thờ phía trong. Mình cũng tò mò, lân la đi vòng vòng khu Kuta, Ubud, Semiyak cũng chỉ để săn cửa. Người giàu, thì cửa to hơn cái nhà, điêu khắc tinh xảo, đá mài dũa rất kì công. Các hoạ tiết đối xứng nhau đến kinh ngạc.

Một cánh cổng vào nhà của “địa chủ” ở Bali.

Quay lại quận 5, chắc ai cũng biết Hào Sĩ Phường. Với cái dãy nhà hai tầng, với những cái cửa đầy màu sắc. Bữa đọc 1 bài về kiến trúc của khu này liên quan đến phong thuỷ mà quên link rồi. Đại loại là từng cái thứ nho nhỏ gắn trên cửa đều có ý nghĩa tạo nên 1 giao diện chỉnh chu nhất cho 1 căn nhà “nửa kín, nửa hở”.

Một căn nhà tầng 2 ở Hào Sỹ Phường, Sài Gòn

Hội An, với những ngôi nhà màu vàng nâu (hay màu gì đó không biết), luôn đi kèm với một hệ thống cửa gỗ sơn thiếp vàng hoặc hơi nâu. Kết kèm là một vài cái đèn lồng treo cao. Những đêm trăng, dạo dọc bến tàu trên sông, hoặc ngồi ở ban công của một khách sạn nào đó phía bên kia sông. Ngắm phố phường, ngắm lồng đèn và ngắm dòng đời trôi, vội vã.

Một căn nhà không ai thuê mùa Covid ở Hội An phía bờ sông vào một buổi sáng tháng 6/2020

Bay qua Ấn, xuống khu Kashmir, thơ thẩn vào các tu viện, lại bị mê hoặc bởi mấy cánh cổng. Ấn tượng với mấy cái núm cửa và mấy sợi dây đủ màu sắc quấn xung quanh.

Cánh cửa ở tu viện Hemis, Ấn Độ.

Mình hay lên Đà Lạt, hay xuống miền tây. lại lạc lối bởi mấy cái bông mai bông cúc hay bông lan của mấy cái cửa sổ. Ngày xưa, mỗi lần tết đến, mấy má con phải giặt rèm cửa, lau từng cái bông mai, sơn lại từng cái song sắt đầy màu sắc hi vọng một năm đầy màu tươi sáng.

Bông cửa ở Erin StayHub, Đà Lạt

Cửa nhà ông sáu Sậu có gắn hai con Rồng con con, Bến Tre.

Đối với mình, bước qua từng cánh cửa, lang thang qua từng cánh cổng đều mang lại một cảm giác khó tả.

Đó có thể là một vùng trời mới, tươi sáng hơn.

Đó là sự tìm về, một mái nhà yêu thương, có ai chờ bên trong.

Đó là một lăng kính trong ngoài. Nên bước vào hay đi ra để cảm nhận sự việc theo lăng kính của mình.

Đó có thể là sự kết thúc.

Cũng có thể là sự bắt đầu mới.

“…khi anh về gõ lên cánh cửa
tường chắc đã nghiêng mái nát rồi
em vẫn chờ anh sau cánh cửa
dọn sẵn cho anh một chỗ ngồi…”

(Trần Mộng Tú)

Không đề

Sáng nay, thức dậy nhấm nháp một li cà phê sữa…bắp tại một homestay xa lạ, lần đầu tiên ở tại Đà Lạt

Nhìn xuống cái thung lũng xa xa, nắng sáng chiếu qua từng lùm thông xanh mướt. Chổ vàng chổ xanh. Vài ngôi nhà gỗ thấp thoáng giữa rừng. Có khói bếp bốc lên cuộn theo hơi gió nhẹ hoà mình vào mấy đám mây trắng nhởn nhơ.

Cố gắng nhìn xuyên qua chúng, bất chợt nhìn thấy một con đường đất, nho nhỏ, chạy dài dưới đám thông tựa như một con rắn, không đầu không đuôi. Thi thoảng, vài chiếc xe máy ì ạch leo dốc, thả mấy vệt khói đen kịn phía sau. Rồi vài người trên lưng là cái gùi hay gì leo lên dốc nặng trĩu. Thêm mấy người mặc áo dài qua lại. Chắc đi lễ chúa nhật. Chuông nhà thờ xa xa. Đồ là âm thanh phát ra từ nhà thờ con gà. Âm thanh quen thuộc…

Mây vẫn trôi nhè nhẹ. Không chút gì muộn phiền.

Đà Lạt, mấy bữa nay, nắng đẹp đến ngỡ ngàng. Thường thì mùa này mưa sấp mặt cho đến tận trung thu. Chị chủ homestay nói, đang mong cho mưa em ơi, nóng quá!

Mình thì cười cười, mợ, tui đi chỉ cầu cho nắng để sống ảo đó bà noại! Tào lao hết sức hà!

Đi qua mấy con dốc ở đèo Prenn, gió lùa qua tóc, qua cái áo khoác, phành phạch. Lượn qua chổ Vườn Thương, ẩn mình vào quán cà phê The Lake House, nằm võng đu đưa, nhìn ra hồ xa xăm. Rồi tự cười khe khẽ, giống như mấy đứa bị bệnh tự kỉ ám thị. Lúc đó mà ai hỏi mày cười gì vậy Đì cũng không biết trả lời sao luôn á.

Đà Lạt, thênh thang của những nỗi nhớ không đầu không cuối, nhiều khi không tên.

Hôm qua, chạy vòng quanh hồ Xuân Hương, đến cái dốc ngay Yersin, vô tình ngó lên cái bãi đất ngay chổ tiệc cưới Hoà Bình hay gì không rõ nữa, nhạc trong cái Garmin nổi lên ngay bài “Tưởng rằng đã quên.

Cuộc tình sẽ yên.

Tưởng rằng đã quên.

Tay em vẫn còn.

Dựng đời bão lên

Làm từng vết thương hồn nhiên…”

(TCS).

Bất giác, nhớ ngày não ngày nào, lúc đi ăn cưới thằng em kết nghĩa. Lúc làm lễ xong, một mình ra đây…khóc như mưa…Giờ cũng không nhớ khóc vì chuyện gì. uh, thôi kệ bà nó đi! Chạy tiếp cho hết một vòng hồ.

Dòng người từ muôn phương qua lại, nhộn nhịp, mấy lúc dừng lại nghỉ mệt, mình lại tự hỏi “ủa, dòng người tấp nập vậy, không lẽ không có lấy một chân tình!?”. Xong rồi cũng tự vả vào mặt mình “đồ hâm!”.

Rồi lủi thủi chạy về, băng qua “gốc cây tình yêu” ngay đối diện chợ Đà Lạt, giờ mất đi phân nửa trái tim do đợt bão năm nào bị quật ngã hay do đô thị họ chặt bớt, tránh nguy hiểm cho người đi đường. Chỗ này ngày xưa mình hay nói “cây còn, tình còn”. Mịe, giờ nghĩ lại, ngượng cả mồm “cây còn, tình chắc còn?!”

Thật ra, vẫn còn. Nhưng đã đủ lâu, đủ can đảm để vượt qua thôi.

Đêm Đà Lạt, bình yên. Ngồi ở thềm cửa, phóng tầm mắt xuống thung lũng. Đầy đèn. Nhấp nháy.

Tự ngân nga một khúc hát nào đó

“… Buồn làm chi em ơi, nắng mưa nào bởi do mình

Tất cả là Thiên Ý, nên tình đành phải dở dang

Xin mang theo kỷ niệm, thêm bao nhiêu nỗi niềm

Theo hoa rơi bên thềm và giữ mãi tận đáy con tim…”

(Nguyễn Minh Cường)

Viết cho Đà Lạt, ngày trở lại thứ n.

Đà Lạt, 30 Aug 2020