Không đề

Có người đi qua một mùa giông bão. Tả tơi, không còn gì.

Giông bão cuốn đi hết.

Nhà cửa, vườn cây ăn trái, ruộng lúa vừa chín vàng ươm.

Bầy gà con vừa chíp chíp

mở mắt hai ngày trước.

Mấy con chó cỏ, vừa tập tành bước đi theo chân mẹ, vừa sủa ẳng ẳng.

Đứa con, trôi theo dòng nước lũ miền sơn cước.

Ảnh cũng là gà trống nuôi con mấy năm nay…

Ảnh chỉ ngồi trước sân, bên đống đỏ nát. Tần ngần, mắt dại ngó xa xăm phía dãy núi xa xa tựa hồ cặp ngực của cô nhân tình anh ta ngủ trong đêm bão ập tới…

Ảnh không khóc.

Anh không cười.

Ảnh ngồi hằng giờ, tay mân mê cái áo sơ mi trắng mà đáng lẽ mùa tựu trường tháng chín này, ảnh sẽ mặc cho thằng cu con vào lớp 1. Áo ảnh phải lên tận chợ huyện để mua. Vì lên chợ huyện hắn mới có cớ gặp cô tình nhân. Ảnh dằn lòng, gặp cô ta, ngủ với cô một vài phát rồi về lại bản, vì không ở chăm con.

Nhưng chắc lâu quá, hắn cứ chúi cái mặt khô cằn, đói khát nhục dục vào ngực cô ta. Thơm hơn gấp ngàn lần mùi mồ hôi của cô vợ ảnh. Kỹ năng làm tình thì cô vợ phải xách dép.

Vậy sao ảnh không mê mẩn cho được.

Nhưng hắn vẫn nghĩ về đứa con.

Bùa mê thuốc lú gì, hắn mây mưa với cổ gần cả đêm và ngủ như chết cho đến 5 giờ sáng. Loa chợ huyện phát đi bản tin cơn bão số 11 vừa quét qua bản. Ảnh giật bắn người chạy ra khỏi căn phòng, quên cả mặc quần lót. Hàng họ vẫn còn cưng cứng. Hắn chạy qua chợ mà mấy cô dọn hàng sớm, cứ cười tủm tỉm, thì thào “ấy vậy mà con đó không mê chết sao được!”

Giờ ảnh ngồi đây, chắc cũng được 5 ngày rồi mà vẫn chưa tìm thấy xác của thằng Cu. Cái áo trên tay ảnh rách bươm, dính đầy máu.

Cô nhân tình nghe nhà có chuyện, cũng thu xếp về bản, thăm ảnh, nấu cho hắn từng bát cháo, đút cho ảnh từng muỗng cháo.

Có một đêm mưa gió, ảnh đè cổ ra như thường lệ rồi buông tay ra thật mạnh, hét vào tai cổ “vì mày mà tao mất hết tất cả! Mày cút đi! Tao giết mày được tao cũng giết!”

Cổ điếng người vì sợ. Sợ cái con người thường ngày rất ngoan ngoãn với cổ. Cổ nói một ảnh không dám nói hai.

Cổ trấn tỉnh, ôm ảnh vào lòng. Không nói tiếng nào. Ảnh bật khóc như cái ngày con vợ của hắn bỏ đi.

Bất lực.

Chua chát.

Câm lặng.

Hai ngày sau, trưởng thôn lại nhà báo tin đã tìm xác con ảnh, cách con suối lớn vài trăm mét.

Ôm con, mặc cho nó cái áo trắng mới mua. Con ảnh bụ bẫm, trắng trẻo, nhìn thông minh hơn thằng cha nó nhiều.

Chiều đưa tang, ảnh mặc đồ lịch sự, quỳ trước mộ con. “Cha làm đúng lời con muốn rồi nhóc à. Từ ngày người đàn bà con gọi là mẹ ra đi, cha chưa bao giờ mặc lại cái áo này. Hôm nay cha mặc để con mỉm cười nhé!”

Cô nhân tình, vẫn đứng lặng lẽ một góc xa, mân mê vạc áo, nhìn bâng quơ, kéo cái khăn mùi xoa lau vội giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô nghĩ mình sẽ không bao giờ khóc cho dù bất kì hoản cảnh nào. Xa xăm, trên dãy núi mù sương sớm, đứa con trai của cô nắm tay thằng con trai của ảnh tung tăng dắt nhau vào cổng trường khai giảng năm học mới…

Pù Luông, 21/09/2020

Viết cho một buổi sáng thanh xuân

Một buổi sáng tháng chín mưa không nặng hạt nhưng cũng đủ làm chùn lòng người khi chiếc Limousine lăn bánh quanh từ Hà Nội-Mai Châu- Pù Luông.

Đi qua từng cánh rừng xanh mướt, đổ từng con dốc, bùi ngùi nhìn cảnh vật xung quanh, lúc gần, lúc xa. Lúc thân quen, đôi khi rất xa lạ.

Pù Luông, chiều mưa, chào đón các cặp đôi trốn khói bụi lên tìm không gian riêng cho mình. Tôi cũng vậy.

Mưa vẫn không ngừng rơi. Mây giăng khắp lối đi. Xuyến chi mùa này ra hoa nhiều, trắng xoá cả một khung trời. Mùi lúa mới trổ đòng đòng quyện vào mùi của đất, của mây, bay thẳng vào phòng. Từ cửa sổ, có thể nhìn thấy mây bay phía đỉnh núi xa xa, tạo thành vô vàn hình thù, đột nhiên theo gió xà vào, ôm ấp từng góc nhà, từng quyển sách trên giường. Mát lạnh. Rồi đôi khi mây dỗi hờn xuyên qua cửa, bay vèo ra đám cỏ bên dưới, tan biến vào hư không.

Nắng lên một chút, chuồn chuồn bay tựa những cánh hoa xoay ở nhà thờ Đức Bà ngày nào mình cùng rảo bước, làm sực nhớ câu “chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm”. Mà đúng trời râm râm thật.

Sáng nay, dậy sớm hơn mọi ngày một chút, xếp lại cái chăn ngay ngắn, tự mỉm cười với bản thân một cái rất chân thành, cột lại đôi giày, khoác lên bộ quần áo chạy trail, vest nước, pha một ít nước điện giải, lao ra đường như chú chim được xổ lòng. Sương còn đọng đầy trên mấy tán lá. Hôm qua chắc mưa to, đường ướt và trơn lắm.

Chạy dọc qua con đường bê tông, đổ xuống đường đê ruộng lúa, dang tay quét nhẹ từng khóm lúa đòng đòng cố tìm một mùi hương cũ. Vẫn là hương vị đồng quê. Tần ngần nhìn xa xa, lớp lớp ruộng bậc thang xếp lên nhau, ngay hàng, thẳng lối như một bức tranh. Hít một hơi thật sâu, chạy ngược lên đồi. Băng qua một cánh rừng tre, quyện mùi khói bếp đâu đó từ mấy nhà sàn người dân mở homestay.

Vượt qua một con suối trên con đường lên Pu Luông Retreat, mình nhớ chính xác 2 năm trước mình từng lọ mọ leo từ chân dốc lên đây. Thở như con chó…

Sương giăng ngày càng dày đặc, phủ kín con đường. Băng qua một cái lòng chảo, lúa cũng vừa trổ đòng. Vài ba con người lấp ló, í ới gọi nhau.

Đổ dốc về lại homestay, mưa bắt đầu rả rích.

Thay vội bộ đồ, pha một tách cà phê, tự thưởng cho mình một tô mì. Ngân nga một bài nhạc gì đó của Đen Vâu (hình như là hôm nay trời nhiều mây cực). Mây lại ngấp nghé ngoài cửa sổ.

Xếp lại chậu hoa dại, đặt nó vào cửa sổ, bắc một chiếc ghế mây, đọc thêm vài trang sách, cho mình thêm vài cái thế yoga yêu thích trong một buổi sáng ngọt ngào.

Tự hỏi lòng mình nên viết gì cho một ngày dịu dàng như thế?

Dặn lòng mình, cho dù cuộc sống dẫu có khó khăn đến đâu thì vẫn giữ nụ cười ấm áp cho bản thân, và cho những người ta gặp gỡ.

Dặn lòng mình, luôn biết cảm ơn. Với người, với đời, và với bản thân mình.

Dặn lòng mình, luôn biết ơn.

Dặn lòng mình, luôn sẵn sàng xin lỗi. Dặn lòng mình, cần phải chấp nhận thất bại để một lần nữa học cách lớn khôn.

Dặn lòng mình, luôn yêu kính ba má vì những hi sinh chưa bao giờ đòi hỏi sự báo đáp.

Và hơn hết, dặn lòng mình không bao giờ được lạc mất niềm tin.

Viết cho ngày 20 tháng 09, năm 2020

Pù Luông, Thanh Hoá.

Thanh xuân có vội vã?

Những chuyến đi trong đêm. Một mình. Chếnh choáng cơn say. Bước nhẹ lên một khoang tàu vội vã nơi sân ga thưa người mùa Covid.

Đi đâu cũng được. Đi với ai? Đi một mình!

Nha Trang, như mọi khi, nắng chói chang buổi sáng. Đi dọc bờ biển Phạm Văn Đồng, nắng rát da rọi thẳng vào các tán lá xanh, tạo thành hàng ngàn ngôi sao lấp lánh.

Nha Trang, ngày về, mọi thứ vẫn như cũ. Vẫn ồn ào, vẫn đoàn người vẫn rồng rắn kéo nhau xuống biển.

Nhận ra hôm nay là 2/09 mà.

Nếu là 2/9 thì Nha Trang vắng thật!

Một mình, không thuê xe máy, tự đi bằng đôi chân. Tự chạy đi lòng vòng. Chiều từ khách sạn, làm cái recovery run 7KM đến quán bia Lousiane làm vài li bia đen. Nhìn sóng quánh ầm ầm vào bờ. Vui mắt. Khoảnh khắc bình yên, không mua được bằng tiền.

Liếc nhẹ qua bàn kế bên, có hai chàng trai ngoại quốc ngồi âu yếm nhau…Đờ mờ, sao không lo uống bia đi hai thằng điên!!!

Chếnh choáng, đi về khách sạn, làm thêm 2 tiếng Yoga, xong cái muốn đi uống bia tiếp trời ơi.

Sáng bữa sau, xuống chào em tiếp tân xinh trai. Hắn nhoẻn miệng cười cười.

Bắt chiếc cano qua hòn tằm tốn 560k chơi cả ngày.

Cập cảng lúc 10AM, lon ton ra bãi trước, nằm phơi thân 2 tiếng không thấy một bóng người. Làm tám trăm thế yoga, quay 80 video, đọc vài trang sách, nằm ngủ một chập.

Hí ha hí hửng xách giỏ đi kiếm chổ ăn trưa. Hỏi tiếp tân, đờ mờ mới phát hiện khu mình vừa nằm tạm thời đóng cửa!!!

Thế là được xe pickup chở qua chổ mới! Cũng vắng như chùa bà Đanh!

Thấy tội cho cái resort nhưng thấy vui vì không ai làm phiền.

Ăn vội miếng cơm, ra bãi biển nằm tiếp, xong bơi, rồi chèo Kayak mỏi tay.

Rồi bắt tàu về lại đất liền.

Một ngày bình yên qua nhanh.

Nha Trang, với mình thân quen như một thằng tri kỉ.

Nha Trang, đủ xa mà cũng rất gần.

Nha Trang, là một một chốn để quay về…