Em đi bỏ lại một nụ cười

tôi đến Koh Tao vào chiều muộn sau combo bao gồm 1 chuyến xe bus 6 tiếng từ BangKok đến cảng KohTao và thêm hơn 2 tiếng lênh đênh trên biển bằng 1 chiếc cruise khá chill.
Koh Tao, đẹp, yên bình.
Ngày tôi đến là ngày Big Buddha (Vesak), tiếng việt là ngày lễ Phật Đản, toàn khu này không bán rượu bia. Điều này làm mình nhớ lại lần đi Philipines cũng đúng vào ngày Easter, chỉ biết ra 711 mua mì tôm trứng nuốt qua ngày.
Koh Tao sạch và luôn promote “no plastic bag” ở mọi nơi, nhất là ở mấy convinient stores.
Đi vào, lựa mấy món, check out, bạn cashier hỏi gất lịch sự “sorry, no have plastic bag, do you mind bringing them with your bags?”
Nghe mà mát lòng dễ sợ.


Về tới khách sạn, hơi bực xíu vì khâu check-in hơi lộn xộn vì mấy bạn không tìm ra mã booking trên hệ thống. Sau 10p vật lộn, bạn cũng cho vô phòng.
Assava Dive Resort nằm sát biển, landscape khá giống bãi Na ở Khánh Hoà, hay Whale Island ở vịnh Vân Phong. Đủ curved để bạn nhìn thấy nguyên vòng biển khá sexy, đủ không gian để bạn có thể chơi các môn thể thao như SUP, bơi hay Kayak.
Kế bên toàn là nhà theo kiểu dã chiến cho bọn Tây balo ăn dầm nằm dề phơi mông phơi dú trên bãi biễn cả ngày.
Khu này toàn Dive Shop.


Sau khi check-in, chill times started.
Lấy tấm thảm yoga du lịch, tanning oil, cuốn sách “ông già trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất” của Jonas ra biển vừa đọc vừa…ngắm trai xinh gái đẹp.
Màn đêm buông xuống, mọi thứ ma mị y như trong phim ma thái.
Sóng biển đánh dập dồn, gió thốc lạnh teo hết tim gan, mọi thứ chìm trong bóng tối.
Cái khách sạn chìm trong một cảm giác u ám. Vẻ đẹp kiêu sa của nó biến mất!
Mà phòng mình thì 3 đứa ngủ chung vẫn chưa chịu về…..
Sợ quá, thay đồ và lao ra đường…


Mà không có cái ngu nào bằng cái ngu “giời, gần xịt, chạy bộ ra quán bar ngồi cho máu!”
Thế là xỏ giày, đeo cái túi con, chạy ra chổ quán bar khá xịn xò của phố.
and then, LẠC ĐƯỜNG má ơi!
Ngựa bà, thế là phải tốn gần 200bath xe ôm (mà đáng lẽ chỉ cần tốn 1/2 nếu đi từ khách sạn!!)


Bar xịn, nhưng thiệt tình nó là 1 cái chỗ như Buddha Bar của Vietnam😒 không hơn không kém.
Được cái hơn người là toàn trai! Trai già có, trẻ có, Buedue có, thẳng có!
Có hết!
Mà chỉ là lúc đó không có mood để xơi thoai.
“…Đu đưa không phải là hư
Đu đưa để lắc lư cho hết buồn
Bây giờ không phải ngày xưa
Em sao phải ngại đu đưa với chàng…”
Rồi tự book xe đi về một mình.



Tôi gặp Angelina sáng sớm ngày sau để đi lặn. “4 shifts/day seem to be the interesting stuff, guy!”
Tui chỉ cười trừ. Hai ca đầu, moá ơi, oách xì quách! 2 ca sau, tui chỉ muốn đấm vào mặt cổ thôi.
Sóng lớn, kiệt sức, đói, buồn nôn.
“Andy, u can do that, go for that!
và sau một hồi chiến đấu, cũng xong 4 ca đầy ngoạn mục.
“under the sea, you are finding the best version of you”, cổ nói vậy!
Về lại đất liền, Angelina chỉ một chổ ăn pizza gỗ và spagetti cực kì ngon, cách chổ ở 5 phút đi bộ. Trời thương, hôm đó cả khu được phép bán rụ bia!
hooray!


Ngày hôm sau, tôi lại rủ Angelina làm 2 ca lặn nữa💁🏿‍♀️. cổ nhìn tui giống như tui là alien:). Ok ok. easy dive, fun dive ok!
Và thêm một buổi tối chúng tôi chill-out với một bầy les-friends!


Sáng bữa sau tôi rời Koh Tao về lại Bangkok.
Koh Tao như một bài thuốc nhỏ, chữa lành một vài vết thương của kể tha phương.
….
Saigon, 18/05/2020

Published by The Moving Life

Là một kẻ lang thang, góp nhặt.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: