[Những người tôi gặp]-Bé Mai Meow-

Gọi là bé Meow vì lúc bản mới vào có chút xíu. Nhớ lúc đó, phỏng vấn làm intern, bản rất tự tin, mình giao bài tập gì gì, rồi kiu bản cho deadline để present.

Mấy ngày sau, bản chủ động lên lịch để present. Cái phòng họp của GroupM ngày xưa ở Sailing Tower nó bự chà bá lửa. Mình ngồi 1 bên, bản đứng ngay cái màn hình hót hót. Lâu lâu mình chọt vô vài câu distract bản. Nhưng cuối cùng cũng được nhận vào.

Job đầu tiên là làm 1 PR campaign cho Unilever. Bản cũng lên bờ xuống ruộng. Nhìn mặt bản căng thẳng, thấy thương, nhưng giả vờ không quan tâm để bản tự học, tự improve.

Xong campaign, hỏi nhỏ thấy tự tin lên hông. Yes!

Rồi bản chuyển sang team Sang Hứa.

Mình vẫn âm thầm theo dõi từng bước đi chậm chậm của nhỏ.

Có những lần cuối tháng làm billings, làm báo cáo ngân sách, cả bọn digital team phải ở lại văn phòng nhiều khi tận 2 giờ sáng. Nhìn nhau, ngao ngán, rồi tự động viên nhau. Rồi cả đám cười như mấy con điên khi rủ nhau chọc “bé Sang mơ màng”, nickname của sếp nó.

Lần đi chơi của team digital là đi Nha Trang. Toàn chuyện tào lao mía lao.

Lên tàu lửa thì mất cái camera do đứa này nghĩ đứa kia cất, ra khách sạn thì mất tiền và chứng minh nhân dân.

Nhưng cả bọn vẫn vui. Chơi hết mình.

Kệ, về Saigon rồi tính.

Nó là đứa MU như mê trai. Có đợt nhỏ còn được phong làm “thánh nữ MU” của cả công ty mấy trăm con người ta.

Mình rất hài lòng về nhỏ dù chỉ làm sếp trực tiếp của bản vài tháng. Có chính kiến riêng, biết nói chuyện với vendors, có khả năng thuyết phục khách hàng.

Mình nghỉ công ty. Cũng không thường xuyên liên lạc với nhỏ.

Một ngày đẹp trời, mình nhận tin sét đánh là nhỏ bị bệnh. Uh, thì nghỉ bệnh vài ngày thôi.

Một thời gian sau, mới biết bản bịnh rất nặng. Tóc rụng hết, phải xạ trị liên tục. Mình chỉ biết ứa nước mắt…

Nói chuyện với chị An Phương.

Và sau đó, chúng tôi trong team “GroupM Future Proof Team” (nôm na là biệt đội chống thấm) nghĩ ra cách để quyên góp tiền hỗ trợ nhỏ.

Ngày làm fund raising trong groupM One Day, tụi mình khóc nức nở khi nhận được số tiền ngoài mong đợi.

Mình nhớ rất rõ khoảnh khắc số tiền mình bán được 1 cái dĩa bằng gỗ, được cẩn xà cừ, mình mua ở Nepal với giá 35,000,000.

Mình biết, nó là một cái giá quá lớn với món đồ này.

Nhưng nó thể hiện sự chung tay của anh chị em trong một đại gia đình, luôn vì anh em, ruột thịt của mình.

Hàng trăm lá thư, hàng trăm lời chúc gửi đến nhỏ, mong em vượt qua đại nạn của đời người.

Sau một thời gian, nhỏ có tiến triển tốt, nhỏ chủ động nhắn cho team digital “em có vận động một ít, anh chị đi vô bệnh viện huyết học với Mai nha. Em từng ăn ngủ ở trỏng, nên em biết trong đó nhiều người khổ còn hơn em nữa á!”

Lần đó, tóc tai chẳng còn, nhỏ phải đội cái nón con con, nhìn mắc cười. Nhỏ hoạt bát, đầy sức sống. Mình cũng như cả bọn mừng lắm.

Rồi nhỏ gửi thiệp cưới!

Mình lại một lần nữa vỡ oà. Vì hạnh phúc cho con nhỏ.

Bữa đó, mình đi chạy ở đâu mới về, vừa đáp xuống sân bay, bắt xe ôm về nhà, chỉ kịp vứt túi đồ, thay cái áo, bắt taxi qua nhà hàng tiệc cưới ở Gò Vấp, ôm hai vợ chồng một cái, rưng rưng trong nước mắt.

Cảm ơn em! Cảm ơn thằng chồng của em.

Một đám cưới hạnh phúc nhất mà mình từng dự.

Mình với nó cũng không có nhiều lần tâm sự với nhau.

Mình cũng không quá thân thiết với nhỏ vì hai đứa khác team.

Mình cũng không tìm hiểu nhiều về gia cảnh của nhỏ.

Nhưng mình cực kì thương nhỏ. Vì phần nó nhỏ nhứt cái team digital gần chục người. Phần vì nó ốm yếu, không muốn nó bị ai bắt nạt. Phần nó khá là ngoan, hiền, biết điều với mọi người.

Mình thích nhìn ánh mắt của nhỏ.

Long lanh, ngời sáng, tự tin, tích cực dù trong gang tất của sinh tử.

Mình nể phục sức mạnh của nhỏ.

Mình nể phục khả năng tự chữa lành nỗi đau của nhỏ.

Mình mỉm cười với từng bước chân của nhỏ, từ ngày nhỏ mới bước vào con đường tạo nghiệp, rồi trưởng thành, rồi bão giông, rồi đứng lên từ nghịch cảnh.

Mình mỉm cười với những hạnh phúc của nhỏ.

Mình mỉm cười với nhỏ.

Dù gì đi nữa.

Nhỏ vẫn là con mèo con con của team Hương Tạ, Sang Hứa, Thảo Trần, Cường Lưu, và tất nhiên là Ân Đặng.

Nhỏ là niềm tự hào của tất cả mọi người.

Nhỏ nhé!

[Những người tôi gặp]-Bà Sáu Sậu-



Bà Sáu, là vợ của ông Sáu. Ông Sáu là ba của tui.
Ở quê, người ta hay gọi là ba má chứ không phải ba mẹ. Ba mẹ là cách xưng hô của người miền Bắc thì phải. Đáng lẽ ra phải gọi là Tía Má mới đúng.
Mà cả nhà 7 người con đều gọi là ba má.
Bà Sáu không cao. Lùn nữa là khác. Nhưng bà Sáu gánh trên vai cả một vận mệnh của quốc gia nhà ông Sáu.
Cơm, áo, gạo tiền, con cái và tỉ ti thứ khác đều do một tay bà Sáu quán xuyến.
Cả tuổi thanh xuân, bà hi sinh cho cách mệnh nước nhà với vai trò là cô du kích nhỏ, rồi chuyển sang làm cô dân công tải đạn, tải thực phẩm nuôi chồng, cha, anh đi làm nghĩa vụ quốc gia.

Rồi qua tuổi thanh xuân, bà Sáu lại quay về hi sinh cho chồng, cho con.

Ngày đó, nhà nghèo rớt mồng tơi, mà nhiều khi không có mồng tơi để mà rớt.
Giải phóng, nhà nước cấp nhà hai ba mặt tiền ở tỉnh, ông Sáu bàn với bà Sáu mình có biết mẹ gì buôn bán, ở đây, cạp xi măng mà ăn à? Thế là ổng bả xin về làng để trồng ngô, trồng khoai, trồng cây ăn trái với hai trái tim vàng thấp sáng bởi ngọn đuốc cách mạng.

Rồi từng đứa lũ lượt chui ra, nheo nhóc, đánh bay đi sự hồn nhiên “trời sinh voi sinh cỏ” của ổng bả.
Rồi lao vào cuộc sống mưu sinh chật vật, rầy đây mai đó trên chiếc ghe buôn bán. Ai bây giờ ở Saigon có thể ra bên Bình Đông thì sẽ cảm nhận được chính xác cuộc sống “trôi nổi” của ông sáu bà Sáu thời đó.
Ngày nào mà nghe tiếng máy dầu của ổng bả nổ ngoài kinh, là cả nhà nhào nhào như ông vỡ tổ, chạy ra mừng như gặp được vàng. Những ngày đó là huy hoàng của đám trẻ đói khát. Cả về cơm gạo, lẫn tình thương. Ổng bả nhiều khi đi biệt xứ hai ba tháng mới về. Anh chị em phải tự nương tựa vào nhau. Có đêm, thằng Lộc, đứa em út, khát đòi sữa, chị ba phải đi vo gạo nấu cơm rồi chắt cái nước ra, khuấy thêm miếng sữa bò, miếng đường bỏ vào cái bình, đưa cho nó bú. Bú xong, nó lăn ra ngủ như chết.


Có đêm, má về nửa khuya, trời dông bão muốn banh cái nóc nhà lợp bằng mấy tấm lá dừa nước. Vừa đắp mềm cho mấy đứa còn, vừa dụi nhanh nước mắt.
Lúc đó, tôi còn nhỏ xíu, biết gì về chuyện cơm áo gạo tiền, giật mình nửa đêm khóc thét “Sao má bỏ tụi con đi quài dậy?”
Bả kí vào đầu, la ngủ đi, mai còn đi học!
Rồi tôi dụi dụi cái đầu toàn sẹo của ghẻ và sẹo của mấy trận quánh nhau của anh em khi ba má đi vắng với mấy thằng hàng xóm khi nó nói “ba má mày đi buôn lậu chứ đi bán gạo gì!”.


Tui kể cho má nghe trong nước mắt. Má không nói gì hết, vuốt má, nhìn xa xăm vào bóng đêm mưa quật, gió gào. Lát sau, má nói “có nhà buôn lậu mà ở khách sạn ngàn sao vậy không con?!”.

Má Sáu là bà tiên trong mắt anh em chúng tôi. Một bà tiên không có pháp thuật hô mưa gọi gió. Một bà tiên chấp nhận gánh trên vai mình sứ mệnh của một người phụ nữ người trần mắt thịt, cho con từng giọt sữa, miếng ăn, giấc ngủ.
Chấp nhận đi bên cạnh ông Sáu, khóc cười cùng ông Sáu, cùng ổng vượt qua trăm ngàn sống gió của chiến tranh, của cơm áo gạo tiền thời bình.

Tôi lớn lên trong sự bảo bọc của chị, thiếu thốn những cái ôm, cái hôn của má.
Mỗi lần bà Sáu đi ghe về, tôi và thằng Lộc (em út) hay giành nhau leo lên bụng má, lúc ấy má đang ngồi trên võng chải tóc, hay đang bắt chí (rận) cho chị ba. Rồi khóc um ra khi bị nó hất xuống đất vì thấp cổ bé họng, gầy trơ xương. Má bưng thằng Lộc qua một bên, rồi kéo tôi lại, phủi phủi, sau đó cũng đặt tôi qua bên kia. Gãi gãi đầu hai đứa. Miệng mĩm cười. Lúc đó, tui cứ nói với và “hay má ở nhà đi, mấy đứa con ăn khổ khổ chút, bỏ thêm chuối hay khoai mì nhiều hơn gạo cũng được, miễn là má ở nhà với tụi con đi. Chứ má đi, chị ba, anh hai cứ quýnh con quài hà…!”


Rồi lâu lâu, tôi nhìn thấy má nhanh tay kéo cái quần dài, dụi mắt.
Rồi nếp nhăn của má lớn dần theo cái tuổi biết ăn, biết học của bầy con 7 đứa.
Rồi dựng vợ, gả chồng cho mấy đứa con.
Tôi thấy thực sự nể phục bà Sáu khi bà dũng cảm nói chuyện với đứa con riêng của ba trong ngày cưới của ảnh “dì 8 biết chuyện này mấy chục năm trước rồi. Ai làm gì làm, dì không chấp. Nhưng theo tục lệ của gia đình này, con cái dựng vợ gả chồng đều được cho tài sản như nhau, bất kể con mày con tao!”. Rồi bà Sáu trao cho ảnh mấy chỉ vàng, một cọc tiền với một nụ cười hạnh phúc như đang trao một niềm tin mới cho đôi trẻ con ruột của mình.


Lâu lâu, khi về nhà, mình cũng hay thắc mắc vì sao má phải làm vậy.
Bả cười, không lẽ mày muốn tao đi đốt người ta? Mà người ta là ai mày biết không? Chị tao đó chứ ai! Rồi cũng xong mày ơi.
Rồi hai má con cúi mặt xuống lặt cho xong mớ rau để làm bữa tối cho cả nhà.
Tôi thích nắm tay bà Sáu. Sau mười mấy năm lên Saigon mưu sinh. Mỗi lần bà Sáu lên, hai má con hay nắm tay dun dăng dun dẻ đi bộ, rồi đi chợ.
Tôi nắm tay để cảm nhận niềm vui, niềm hạnh phúc của bà Sáu. Từng mạch máu của niềm hân hoan, từng nhịp đập của con tim hạnh phúc khu nhìn thấy đứa con gầy còm, ốm yếu ngày càng trưởng thành.
Đi qua đường, nhiều khi cũng ngại, bà Sáu lại rụt tay lại nhưng tôi vẫn hồn nhiên. Vì má là má của con. Con vẫn là đưa bé nhỏ xíu hay nằm trên bụng má. ngày xưa má dắt con qua cầu từng bước, sợ con té ngã. Giờ con dắt má qua đường với một niềm hãnh diện vô ngần.
Giọt nước mắt hạnh phúc của bả cứ lăn dài khi nhìn thấy lũ con trưởng thành, khôn lớn.

Ngày mà tôi nói với bà Sáu chuyện tôi chỉ thích con trai, bả giận lắm. Nhưng thực ra bả cũng biết từ lâu rồi.
Rồi hai má con ôm nhau khóc, xong rồi thôi. Tôi lên Saigon, người ở lại phải chịu trăm ngàn “đòn roi dư luận” là má. Ba dằn xé má như ngày nào. Má cũng không thể bênh vực tôi mãi, đôi khi cũng xiêu lòng với những lí lẽ đanh thép của ba.
Tôi bèn gọi cho bà, khuyên không cần phải nói vô nói ra với ba, hãy để con tự đối mặt.
Bà Sáu luôn âm thầm phía sau tôi.
Ngày mà ông Sáu gọi tôi về để hoá giải chuyện của hai ba con, bà Sáu đứng nép phía sau rèm, bất động.
Ngày tôi nói là con và Tú chia tay, bà Sáu cũng nửa buồn nữa vui.

Bà Sáu trở thành người bạn tâm sự cho chuyện đời buồn vui của tôi.
Lâu lâu, gọi video call lên, chỉ cần nhìn thấy mặt 5-7s rồi cúp máy, cũng thấy vui.
Rồi vẫn không bỏ thói quen đùm túm 800 thứ đồ ăn gửi lên sợ con mình chết đói như thời đại học.
Bà Sáu, hi sinh cho cái hạnh phúc nhỏ của mình từ thời bom đạn.
Bà Sáu, hi sinh cho chồng con không một lời than van.
Hạnh phúc của bả nhiều khi chỉ là một câu “alo, má hả, cuối tuần này con về!”
Hạnh phúc của bả nhỏ đến mức nhiều khi tôi lại xém quên.
Hạnh phúc của bả đôi khi chỉ là “Ân, ăn chưa, má hâm lại canh cho con” dù là đang trong giấc ngủ, giật mình thấy con trai đi làm về khuya.
Hạnh phúc của bả, đôi khi, dám lắm là nghe con trai nói “hay là con đi cưới vợ nha má!”
Hạnh phúc, đôi khi chỉ là cái ôm bất ngờ từ phía sau lưng khi bả đang lúi húi nấu cơm.


Bà Sáu, hơn cả một người mẹ. Bà Sáu còn là một người chị, người bạn gái tâm đầu ý hợp.
Viết cho người phụ nữ vĩ đại của gia đình ông Sáu Sậu.
Dalat, 08/11/2020

[Những người tôi gặp]-AP

-AP, Giáo Chủ-


“Em và Lan có ở văn phòng không, hai đứa xuống chị gặp chút?
Em đi họp. Có gì gấp không má?
Uhm…Họp xong về gặp nha!
Lan xuống trước nha chị!
Thôi, hai đứa xuống chị gặp!”
Sau đó hai chị em xuống gặp bả. Bả ôm hai chị em, mắt đỏ hoe.
Đó là giây phút yếu lòng nhất của người đàn bà quyền lực.
Ba chúng tôi ôm nhau.
Tối hôm đó, tôi và một chị bạn qua nhà, làm vài chai vang với chỉ để tiễn đưa một ngày dài, không biết phải gọi tên là gì.


Tôi biết chỉ rất tình cờ. Vào công ty những năm 2010 hay 2011 gì đó. Chỉ biết là bà trùm của ngành truyền thông nứơc nhà. Tôi là thắng lính lác. Chưa bao giờ dám bén mảng vào cái phòng làm việc đầy nến thơm và sặc mùi dầu dừa.
Bả khoe là bả bôi lên tóc, lên da mặt, da tay blah blah.
Một ngày đẹp trời, bả gọi cho Đức Trần nhờ sửa cái mail signature hay táy máy chọt sao máy không lên màn hình. Đức on leave nên nhờ mình xuống sửa dùm. Rồi biết bả từ đó.
Rồi trong chuyến đi nước ngoài đầu tiên ở Thái Lan, bả bao nhóm mấy người ăn mấy món ăn đường phố ngon bá chấy.
Rồi trong đêm gala, cả đám khùng điên hoá trang thành một bầy điên điên, quậy nát cái sân khấu.


Rồi tham gia vào mấy chuyến từ thiện ở các mái ấm mà bả vận động quyên góp.
Trong chuyến đi Thượng Hải, bả cũng hào sảng bao 10 đứa 1 chầu ăn ngập mặt, thuộc hàng sang chảnh của xứ phồn hoa đô hội.
Bả cũng là người cổ vũ cho cái gọi là đa dạng giới tính. Mình rất tự tin khi nói chuyện với bả về chuyện tình lâm li bi đát và hết sức drama của mình.
Hầu hết mấy bạn mình quen, mình đều dắt ra mắt bả.
Trộm vía, mối nào cũng…banh! Nên không biết nên buồn hay vui.


Bả là người xô mình xuống hố của niềm đam mê chạy bộ và Yoga. Bà làm một vố. Xong sau này mình cười vô mặt bả vì cái tội không dám chạy cùng mình. Yoga, mình cũng cười vô mặt bả với mấy cái thế chinstand nầy kia. Mỗi lần vậy, bả đều chống chế tại mông và ngực tao bự. Lên rồi té dập nát sao mậy. Tao đâu có ngu!!!
Bả cũng là số ít những người đàn bà kiên nhẫn với mình.


Kiên nhẫn lắng nghe mình. Kiên nhẫn với cả những hàng giờ tâm sự của mình. Kiên nhẫn với những tiếng nấc của mình.
Có hôm, hai chị em nốc rượu vang đến khuya, kể cho nhau nghe chuyện thế thái nhân tình. Xong bà phán câu “cuộc đời tao và mày nát như nhau thôi mày à! Ngần ấy năm, mình có bao giờ tự hỏi là mình có thương bản thân mình không?”
Nhiều khi mình muốn tiến thẳng đến cái thằng đàn ông đó, nói một câu hết sức buedue “hứ, anh là cái đồ hèn!” rồi chạy mất dép.
Mà bả nói thôi, ai cũng có một cuộc đời mà em…Rồi dụi mắt, nâng li, hút một điếu xì gà, thả hơi vào một chốn vô định nào đó. Lâu lâu ho khù khù. Hai chị em nhìn nhau cười. Đồ điên!
Nhìn những giọt nước mắt cứ lăn dài trên cái bản mặt cười cười, vừa thấy xót, vừa thương.


Bả hay kể bả thường giật mình, khóc nhè vào những đêm mưa. Con nít dễ sợ. Bả nhớ về quá khứ của bả. Bả nhớ về thời thanh xuân của bả. Mình hay bâng quơ “ờ, khi nào mưa, gọi cho em, em hát bài Mưa Rừng, hay chiều mưa biên giới cho mà nghe, hén! Tào lao”
Rồi hai chị em lại cười.
Bả cũng là một trời hi vọng của mình. Mình nhìn bả như thần tượng. Ngày bả nói chị nghỉ, mình như chết trong lòng nhiều ít không phải một ít.
Mà bả dạy cho mình quá nhiều thứ. Từ công dung ngôn hạnh đến yoga. Thậm chí có lúc bả còn mắng sa sả vào mặt mình “thằng ngu, lấy tiền nuôi trai lắm vào, đưa đây, mỗi tháng tao kêu nhân sự cắt lương chuyển qua tao, tao giữ cho!”
Ờ, thì ngu. Xong cười trừ.


Người đà bà thép ấy, giờ vẫn cười, đôi khi vẫn khóc thầm vào những buổi tối mưa tầm tã.
Người đàn bà ấy, vẫn đều đặn chat trong group yoga thiếu điều năn nỉ chúng tôi “hôm nay có tập không mấy đứa!” không một lời than vãn. Đâu có dám, than quá, tụi mứt rại này nó nghỉ, bả tập một mình buồn thúi ruột sao.
Người đàn bà ấy, lâu lâu vẫn ping và hỏi “em và Tú thế nào? Em còn nói chuyện với Béo không? Em còn quen Nguyên không? Ông bà 6 vẫn khoẻ hả?”.


Người đàn ấy, vẫn dõi mắt về cố hương, thèm thuồng mùi lẩu mắm của bà Sáu, hay bánh mì Pate của Hoàng Lan. Hay 1 lít dầu dừa cũng làm bả mắt sáng như con nít được quà. Hay một bó hoạ mị từ Hà Nội cũng lắm khi làm bả rưng rưng lệ.
Người gì kì cục.
Đúng, người đàn bà rất kì cục.
Nhưng là một con người RẤT ĐÀN BÀ.
Viết cho người đàn bà quá đỗi ĐÀN BÀ trong một ngày rất đỗi bình thường.
Viết cho GIÁO CHỦ trong lòng mọi người.
Viết cho người phụ nữ tôi yêu thương và kính trọng.
Bitexco, 02/11/2020